Romance No 1 Thơ Ý Nhi Nhạc Phú Quang Trình bày Ngọc Anh https youtu be VsCrYXAEHwo Khi bài tình ca cất lên thanh âm đưa chúng ta về cõi miền xa vắng nơi những giọt sương đầu ngày hay tiếng động nhẹ của bước chân cũng thấp thoáng dáng hình kỷ niệm

Romance No.1
Thơ:Ý Nhi
Nhạc: Phú Quang
Trình bày: Ngọc Anh
https://youtu.be/VsCrYXAEHwo
Khi bài tình ca cất lên, thanh âm đưa chúng ta về cõi miền xa vắng, nơi những giọt sương đầu ngày hay tiếng động nhẹ của bước chân cũng thấp thoáng dáng hình kỷ niệm. Cơn gió nào làm đong đưa hạt nắng trên vai áo em như con chim nhỏ đan chiếc tổ đầu đời.
Những buổi chiều khi mây đen kéo về, những tia nắng nhỏ còn sót lại trên đám cỏ non, âm vang của một thời sống lại. Những giọt mưa đầu mùa thánh thót gỏ nhịp trên mái lá, tình nhân yêu đương im ắng chỉ nghe tiếng uyên ương hoà nhịp.
Giờ nơi nao, tiếng mưa lại gỏ nhịp nhặt khoan lần nữa, từng giọt rơi như vết dao cứa sâu vào nỗi nhớ, cứa vào vết sẹo đau vết thương sầu.
Áo em xanh ngày tháng cũ – chơi vơi, giờ tất cả đã chảy vào trùng khơi – nổi sóng . Em mang theo tất cả vào đại dương mênh mông, tia nắng giờ cũng nhạt, nhịp mưa nào giờ cũng lơi. Nụ cười xưa rạng rở, giọt nước mắt xanh trong giờ chỉ còn lại trong miền ký ức mong manh mà chỉ cần cơn gió nhẹ thoáng qua cũng làm rơi rụng.
Buổi chiều – trời lộng gió, thì thầm cũng trở nên buồn bã, từng cánh hoa lã chã bên đường, bóng mây dày đặc, ta tìm tay nhau – lạc lối. Từ trong sâu thẳm miền ký ức xa xôi những hình ảnh riêng tư mọc cánh bay lên – nhảy múa. Bóng dáng em lại về trong khói cao – mê hoặc.
Cuộc nổi trôi đã vắt nghẹt những bản tình ca, vắt nghẹt hơi thở đến tận cùng, tan chảy hết những men say, tưới lên cho vườn tình thẩn thờ..
Cho dòng đời ngật ngưỡng..
30/1/2019
TuanPolo Vo
Romance No.1
Nhạc : Phú Quang
Thơ : Ý Nhi
Ngọc Anh
Em tìm đến góc xa nơi cuối vườn
Em muốn trốn sâu vào sự bình yên
Sâu mãi, sâu mãi vào tình yêu của anh.
Đôi lần em nhìn tán cây
Mà ứa nước mắt vì màu xanh
Vì sự trong trẻo.
Rồi em khóc, rồi em khóc
vì đốm nắng loang trên vạt cỏ
Rồi em khóc, vì gịot mưa trắng như giọt lệ
Vì viên đá dần tan trong ly nước mùa hè.
Và em nhớ, và em nhớ
Về bến sông xưa một chiều
Và em nhớ giọt mưa rớt trên đầu trần
Nhớ chiếc võng đơn sơ ngoài hiên vắng.
Rồi em muốn được ra đi như thế
Ra đi tràn đầy biết ơn
Ra đi mà trên đôi mi đã khép
Còn lan chảy giọt nước mắt hân hoan.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *