Đêm qua thức 3 giờ Gặp lại em trò cũ Nhắn đủ thứ trên đời Không để cho mình ngủ Sao thầy thức thật khuya Câu đầu tiên em hỏi Lỡ thầy có mệt mỏi Ai xoa bóp thuốc thang Bao nhiêu năm rồi nàng Thầy của em vẫn thế Tôi trả lời chống chế Cho qua câu hỏi em Ngày xưa nhìn thầy thèm Nhưng nào đâu dám nói Đặc biệt hôm em đói Được thầy bao dĩa cơm Em cứ mãi lo dòm Cơm rơi ra khỏi miệng Biết em vốn kín tiếng Nhỏ bạn mới liền bày Sau này chọn môn thầy Làm đề tài tốt nghiệp Tiếc là em chưa kịp Thực hiện ước mơ mình Nên đành phải lặng thinh Trở về quê bước tiếp Vậy sao nghe tội nghiệp Thầy ngày đó có ai Không đến nỗi hai phai Sao em không tiến tới Thầy nói coi bộ dễ Gặp thầy tay chân run Tim em đập đùng đùng Cứ lúng ta lúng túng Với lại nghe thầy cũng Đặt tiêu chí hơi cao Em nào dám ước ao Dân nhà quê tỉnh lẻ Chết thật đứa nào đẻ Ra cái tiêu chí kia Thầy sớm hôm đi dzìa Mong có ai vớt đại Lúc đó em hơi ngại Dù gì nghĩa Thầy Trò Nên có chút đắn đo Giữ cho riêng mình vậy Sao em thức thật khuya Câu sau cùng tôi hỏi Lỡ em có mệt mỏi Ai xoa bóp thuốc thang Hỏi xong mới biết nàng Lập gia đình dạo ấy Con em nó còn quấy Nên chưa ngủ được thầy Việc gia đình một tay Em đỡ đần ông xã Ừ một thời ta đã Duyên có nhưng không tình Giá ngày xưa chúng mình Bước qua lằn ranh ấy Yêu là phải động đậy Đừng trói buộc con tim Tôi vẫn mãi đi tìm Người thuốc thang xoa bóp Đã nói là chuyện gia đình người ta ai đúng ai sai không rõ thực hư thế nào thì thôi

Đêm qua thức 3 giờ
Gặp lại em trò cũ
Nhắn đủ thứ trên đời
Không để cho mình ngủ
.
“Sao thầy thức thật khuya?”
Câu đầu tiên, em hỏi
“Lỡ thầy có mệt mỏi,
Ai xoa bóp, thuốc thang?”
“Bao nhiêu năm rồi nàng,
Thầy của em, vẫn thế!”
Tôi trả lời chống chế
Cho qua câu hỏi em
“Ngày xưa, nhìn thầy “thèm”
Nhưng nào đâu dám nói
Đặc biệt hôm em đói
Được thầy bao dĩa cơm
Em cứ mãi lo dòm
Cơm “rơi ra khỏi miệng”
Biết em vốn kín tiếng
Nhỏ bạn mới liền bày:
“Sau này chọn môn thầy
Làm đề tài tốt nghiệp”
Tiếc là em chưa kịp
Thực hiện ước mơ mình
Nên đành phải lặng thinh
Trở về quê, bước tiếp”
“Vậy sao, nghe tội nghiệp!?
Thầy ngày đó có ai
Không đến nỗi hai-phai
Sao em không tiến tới?”
“Thầy nói, coi bộ dễ
Gặp thầy, tay chân run
Tim em đập đùng đùng
Cứ lúng ta lúng túng
Với lại nghe thầy cũng
Đặt tiêu chí hơi cao
Em nào dám ước ao
Dân nhà quê, tỉnh lẻ”
“Chết thật, đứa nào đẻ
Ra cái tiêu chí kia?
Thầy sớm hôm đi – dzìa
Mong có ai vớt đại”
“Lúc đó em hơi ngại
Dù gì nghĩa Thầy – Trò
Nên có chút đắn đo
Giữ cho riêng mình vậy!”
.
“Sao em thức thật khuya?”
Câu sau cùng, tôi hỏi
“Lỡ em có mệt mỏi,
Ai xoa bóp, thuốc thang?”
Hỏi xong, mới biết nàng
Lập gia đình dạo ấy…
“Con em, nó còn quấy
Nên chưa ngủ được thầy!
Việc gia đình một tay
Em đỡ đần ông xã”
.
Ừ một thời ta đã
Duyên có nhưng không tình
Giá ngày xưa chúng mình
Bước qua lằn ranh ấy…
Yêu là phải động đậy
Đừng trói buộc con tim!
Tôi, vẫn mãi đi tìm
Người thuốc thang, xoa bóp!…

Đã nói là chuyện gia đình người ta, ai đúng ai sai, không rõ thực hư thế nào, thì thôi. Cũng lên tiếng cho có tụ! Mình chả thích uống cà phê, chả muốn đổi đời, chỉ muốn tự do tự tại ngao du đây đó với đời!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *